Thứ Tư, 29 tháng 3, 2017

Thỏ con nhận được hoa hướng dương

Hôm nay, trường mầm non Mặt Trời mở một cuộc thi nho nhỏ. Cô giáo Cò trắng sẽ đưa ra một câu hỏi, bạn nhỏ nào trả lời đúng nhất sẽ được thưởng một bông hoa hướng dương.

Cô giáo Cò trắng hỏi: “Mỗi buổi sáng, sau khi rửa mặt xong thì chúng ta sẽ làm gì với nước rửa mặt?” Chuột con ngồi bàn đầu tiên vội vàng lên tiếng: “Buổi sáng con không bao giờ rửa mặt ạ!”

Các bạn nghe thấy thế liền 0 lên cười ha ha. Cô giáo Cò trắng nói: “Chuột con không biết giữ vệ sinh thân thể, con chưa được nhận hoa hướng dương rồi”. Tiếp đó, cô giáo liền mời Khỉ con trả lời. Khỉ con gãi gãi đầu và ưả lời: “Rửa mặt xong thì chúng ta sẽ đổ nước xuống dưới cống ạ”. “Khỉ con chưa biết tận dụng nước rửa mặt còn thừa nên cũng chưa được nhận hoa hướng dương”, cô giáo Cò nói.
Truyện cổ tích cho bé: Thỏ con nhận được hoa hướng dương. Ảnh minh họa


Người thứ ba trả lời chính là Nai con. Nai con chớp chóp đôi mắt to tròn và nói: “Con sẽ dùng nước đó để tưới mát cho vườn rau trước nhà. Trong vườn trồng rất nhiều cà chua và bí đỏ ạ!”, “Các loài cây rất sợ nước rửa mặt của chúng ta, vì trong nước rửa mặt có lẫn bọt xà phòng nên sẽ gây hại cho cây.” Cô giáo lại tiếp tục nói.

Các bạn đồng thanh nói: “Nai con không biết bảo vệ cây cối, không được nhận hoa hướng dương!” Vậy cuối cùng, ai có thể nhận được hoa hướng dương của cô giáo Cò đây?

Lúc đó, Thỏ con mới giơ tay xin phát biểu ý kiến! Thỏ con nói: “Buổi sáng, sau khi rửa mặt xong, con giữ lại nước rửa mặt để rửa tay sau khi đi vệ sinh, cuối cùng là đổ vào bồn cầu ạ”. Cô giáo Cò nghe thấy câu trả lời của Thỏ con thì gật đầu, vỗ tay khen ngợi.

Cô giáo nói: “ Thỏ con chính là bạn nhỏ vừa sạch sẽ, vừa biết tiết kiệm, do đó, rất xứng đáng nhận được hoa hướng dương!”. Từ đó, các bạn nhỏ khác đều học theo tấm gương của Thỏ con: Trân trọng từng giọt nước!

Thứ Ba, 7 tháng 3, 2017

Con voi với người quản tượng già

Ngày xưa, vào đời nhà Lê, nhà vua có nuôi một con voi rất khôn, dùng để cỡi. Voi có 3 cái đai bằng vàng đeo chặt ở cổ. Đến thời Lê mạt vận, con voi không chịu ở với ai nữa. Voi bỏ vào núi ở Truông Đay Thùng. Người quản tượng (giữ voi) có tên là đội Mậu cũng về hưu. Năm 70 tuổi, ông đau yếu nghèo không tiền mua thuốc, phải lên núi kiếm rễ cây làm thuốc. Đang lúc ông lom khom đào rễ cây, thì con voi chạy đến, nhận diện ra người giữ mình khi xưa. Voi lấy vòi quấn ngang bụng đội Mậu, cắm ngà xuống đất, chảy nước mắt, tỏ tình thương nhớ.

Lúc đầu, đội Mậu hoảng hồn, không nhận ra voi, sợ voi vật mình chết. Đến khi thấy voi kéo tay mình để vào chỗ đai vàng đã phủ rêu mốc, tỏ ý bảo hãy lấy đi, thì ông mới nhớ ra con vật mình đã chăn giữ thương yêu ngày xưa. Ông nghĩ bụng: Nếu như cạy đai vàng ra, thì cổ voi sẽ đau đớn, sẽ chảy máu, tội nghiệp nó, nên ông xua tay, lắc đầu, tỏ ý từ chối không chịu làm vậy.

Nhưng voi không chịu, cứ lấy tay đội Mậu đặt vào chỗ 3 đai vàng ở cổ. Ông đành cố cạy, nhưng đến tối trời mà vẫn chưa cạy đai ra được. Ông cúi đầu lạy voi xin về, nhưng voi nhất định giữ ông lại. Đến gần canh hai, người quản tượng già vẫn không gỡ được đai vàng ở cổ voi. Ông khóc bảo voi:

– Ông quận ơi, chân tay tôi già yếu. Mà ở đây núi rừng tối tăm, nguy hiểm cho tôi lắm. Ông thương tôi với.

Con voi chừng như thông cảm, quỳ xuống cho đội Mậu leo lên lưng voi ngồi, rồi đưa ông về.

Khoảng chừng canh tư, thì về tới nhà. Vợ con đội Mậu thấy voi đi vào sân, sợ hãi toan bỏ chạy. Ông lên tiếng trấn an:

– Đừng sợ, Ông quận này thuở trước theo hầu Vua, tôi theo giữ ông. Hôm nay ông gặp tôi trên núi, ông thương, đưa về đó mà.

Trong vườn sẵn có mấy sào mía, đội Mậu bảo vợ con chặt hết, đem đãi cho voi ăn. Ông còn mua cả 3 quan tiền rượu mời voi uống nữa. Trời gần sáng, voi tỏ ý muốn đi, lấy vòi đưa hai cha con ông đội đặt lên lưng mình, rồi lại chở họ trở về núi. Đến nơi, thì trời sáng bạch. Voi lại bắt tay đội Mậu đặt vào chỗ có đai vàng, ý bảo phải lấy đai đi.

Ông Mậu bảo con:

– Ông quận đã cho, cha con mình phải nhận lấy.

Người quản tượng già bèn cùng con trai lấy dao cạy ra được 2 đai vàng. Máu chảy ướt đẫm cổ voi. Xót thương cho con vật có tình nghĩa, đội Mậu lạy voi xin thôi. Ông kiếm lá thuốc rịt vết thương cho cầm máu, rồi ông ôm chân voi, khóc từ giã. Đội Mậu đem số vàng voi cho về nhà. Từ đó, gia đình ông sống dư giã cho đến chết.

Khi quân Tây Sơn ra Bắc Hà, vua Quang Trung nghe dân chúng kể về con voi đời vua Lê đang ngự ở trên núi Đầu Tượng. Vua bèn sai quan quân vào núi tìm. Nhưng không ai thấy dấu vết của voi đâu nữa